Muốn tìm gì đó trong Cắt Kéo' blOg?

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Từ vụ thẩm mỹ viện Cát Tường nghĩ về luật nhân quả

Kinh tế thị trường phát triền, tiền bạc được coi là mục đích phấn đấu hàng đầu, y đức xuống cấp, người đời chỉ biết chạy theo vẻ đẹp bề ngoài, chỉ biết “sính ngoại” mà không biết tu bổ cho vẻ đẹp vĩnh cửu - vẻ đẹp nội tâm của chính mình, thờ ơ với những giá trị đạo đức truyền thống thì bi kịch xảy ra với bác sỹ Tường và chị Huyền cũng chẳng có gì là điều khó hiểu.


"Một bác sỹ sai lầm có thể giết chết một bệnh nhân. Một nhà văn hóa sai lầm có thể giết chết cả một thế hệ".
Nếu bác sỹ Nguyễn Mạnh Tường được sinh ra trong một gia đình có truyền thống đạo đức tốt, hoặc được đào tạo trong một môi trường giáo dục luôn luôn lấy y đức làm trọng, hoặc làm việc trong một môi trường luôn luôn coi trọng sinh mạng của bệnh nhân hơn là đồng tiền vô tri thì bi kịch với bác sỹ Tường đâu có xảy ra?.
Nếu nạn nhân Lê Thị Thanh Huyền không quá cầu kỳ trong việc làm đẹp hình thức bề ngoài, nếu chị hiểu ra rằng nhan sắc chỉ có thể làm mê đắm, làm đồ chơi cho những kẻ si mê háo sắc, nếu chị biết nhìn nhận ra quy luật sinh - lão - bệnh - chết của con người, nếu chị biết nhận thức rằng chỉ có tâm hồn và việc làm đứng đắn, chỉ có “nữ đức chính tịnh đoan trang” mới là vẻ đẹp vĩnh cửu của người phụ nữ Việt Nam thì bi kịch của chị và gia đình chị cũng đâu có xảy ra.
Kinh tế thị trường phát triền, tiền bạc được coi là mục đích phấn đấu hàng đầu, y đức xuống cấp, người đời chỉ biết chạy theo vẻ đẹp bề ngoài, chỉ biết “sính ngoại” mà không biết tu bổ cho vẻ đẹp vĩnh cửu - vẻ đẹp nội tâm của chính mình, thờ ơ với những giá trị đạo đức truyền thống thì bi kịch xảy ra với bác sỹ Tường và chị Huyền cũng chẳng có gì là điều khó hiểu.
Có nhân ắt có quả, luật nhân quả có bao giờ sai đâu. Xem ra đây là kết quả của một quá trình, cũng là một tác nhân, một tiếng chuông cảnh tỉnh với tất cả những “ma y” vô nhân tính, đồng thời cũng như là một lời nhắc nhở với tất cả những chị em phụ nữ: Sinh - lão - bệnh - tử là quy luật mà không ai có thể tránh khỏi.
Hãy biết chấp nhận nó, hãy sống thuận theo quy luật của tự nhiên và nếu thực sự có ý thức muốn nới dài sự trẻ đẹp của thân thể mình thì hãy nới dài bằng cách tự mình chăm chỉ thực hành các bài thể dục thẩm mỹ, xây dựng một chế độ ăn uống hợp lý, một lối sống lành mạnh và đặc biệt là luôn luôn lấy đức hạnh đoan chính, sự hiểu biết đúng đắn làm đồ trang sức cho chính mình thì sẽ hay hơn rất nhiều so với việc đi đối trị, chắp vá nhan sắc ở các trung tâm thẩm mỹ viện chứa đầy “ma y”.
Thế mới biết lời dạy của đức Phật trong kinh Ngọc Da Nữ thật là chí lý: “Này hỡi Ngọc Da! Đàn bà có bao nhiêu nghiệp chướng khuyết tật. Bộ mặt tuy xinh đẹp nhưng có cái gì để đáng kiêu ngạo với người khác đâu? Hơn nữa sắc đẹp của tuổi trẻ chỉ là thứ tạm thời, không có thực, người thông minh nhất thiết không lấy cái đó để huyễn hoặc người khác”.
Bác sĩ Tường đã phạm các tội được quy định tại điều 93, điều 102, điều 242 của Bộ Luật Hình sự Việt Nam, việc truy cứu trách nhiêm hình sự đối với bác sĩ Tường là việc của cơ quan điều tra, các cơ quan tiến hành tố tụng pháp luật. Nhưng thiết nghĩ cái tội làm cho văn hóa quốc gia bị mai một, đạo đức con người bị tha hóa thì thuộc về ai, và cơ quan nào sẽ tiến hành điều tra, cơ quan nào sẽ tiến hành xử lý và khắc phục vấn đề này đây?
Trong kinh Kim Cương Đức Phật bảo ngài Tu-Bồ- Đề rằng: "Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng. Nhược kiến chư tướng phi tướng tắc kiến Như Lai" (Phàm những gì có hình tướng, đều là hư vọng. Nếu thấy các tướng chẳng phải tướng, thì thấy Như-lai).

Viết bởi: Ẩn danh (Theo PHẬT GIÁO VIỆT NAM)
Đến từ: REDS
Posted on 12:40 / 0 nhận xét / Read More

Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

Năm điều cha mẹ nên dạy con về tài chính

Năm điều cha mẹ nên dạy con về tài chính

Dạy trẻ cách lập ngân sách cho bản thân là một việc khá đơn giản bởi trẻ chưa có nhiều tiền, thậm chí điều còn có vẻ vô nghĩa.
Tuy nhiên, có một điều trớ trêu là thời điểm mà một đứa trẻ cần có sự định hướng của cha mẹ nhất thì chúng lại trở nên ương bướng, ít chịu nghe lời nhất. Sự phát triển của công nghệ và những tiện ích đi kèm, đặc biệt trong một vài thập kỉ gần đây, đã dẫn đến sự thay đổi đáng kể trong cách nhận thức của giới trẻ về tiền bạcvà trách nhiệm.
Điều đó khiến cho việc dạy con về giá trị tiền bạc, về cách chi tiêu, quản lý tài chính trở thành nhiệm vụ vô cùng khó khăn cho các bậc cha mẹ, thậm chí có không ít cha mẹ chọn cách lảng tránh vấn đề, để con tự mày mò, không có bất cứ một định hướng cụ thể nào cho con.
Nhưng nếu cha mẹ không dành sự quan tâm đặc biệt giúp con nhận thức được trách nhiệm trong việc kiếm tiền và tiêu tiền, trẻ sẽ không tránh khỏi những suy nghĩ lệch lạc và những va vấp trên con đường tương lai.
Hãy thường xuyên dẫn con đi mua sắm cùng bạn.
Hãy thường xuyên dẫn con đi mua sắm cùng bạn.
Dưới đây là một vài điều cha mẹ nên dạy trẻ về tiền bạc.
Xây dựng “ngân sách”
Dạy trẻ cách lập ngân sách cho bản thân là một việc khá đơn giản bởi trẻ chưa có nhiều tiền, thậm chí điều còn có vẻ vô nghĩa. Do đó, cần tạo cho trẻ thói quen ghi chép nguồn tiền vào, tiền ra. Giúp con hiểu được khái niệm cắt giảm chi tiêu, tăng khoản tiền tiết kiệm.
Quan trọng hơn, cần dạy trẻ đặt ra mục tiêu tiết kiệm khi họ có một khoản tiền dư không dùng đến. Đặt ra những mục tiêu lớn và xa như mua xe máy khi vào đại học hay mua một chiếc điện thoại mới, giúp họ biết cách đặt thứ tự ưu tiên cho các khoản chi tiêu, tạm bỏ qua những nhu cầu tức thời không cần thiết để phấn đấu tiết kiệm cho một mục đích lớn hơn.
Nắm rõ thông tin về giá 
Trẻ đã quen với việc được bố mẹ lo liệu, chi trả trong mọi trường hợp nên họ không hiểu được mục đích của những việc như cất trữ thức ăn thừa, mua với số lượng lớn những đồ dùng thiết yếu cùng một lúc tại các đại siêu thị như Big C, Metro…
Hãy thường xuyên dẫn con đi mua sắm cùng bạn, để trẻ nắm được nhưng thông tin về giá cả trên thị trường và tự so sánh giá của các nhãn hàng khác nhau, giá chênh lệch khi mua buôn và mua lẻ. Nếu bạn cảm thấy thoải mái, hãy chia sẻ với con về ngân sách và cùng con đặt ra mục tiêu tiết kiệm cho những món đồ của cả gia đình.
Cho con một tài khoản ngân hàng riêng để làm ví dụ 
Hãy mở một tài khoản ngân hàng và dạy con biết cách sử dụng các tính năng như quản lý tài khoản qua internet, qua điện thoai…
Tạo cho con thói quen thường xuyên kiểm tra tài khoản của mình, xem lại các khoản chi tiêu và cân đối sao tài khoản sao cho thật hợp lý.
Tuy nhiên, nên tránh không để trẻ làm quen với thẻ tín dụng trả sau, cha mẹ phải giúp trẻ nhận thức sâu sắc được việc phải có tiền, làm ra tiền rồi mới mua sắm, tuyệt đối tránh tình trạng “mua trước, trả sau”.
Khuyến khích con làm việc 
Điều quan trọng nhất về tiền bạc mà một đứa trẻ cần phải học đó là: tiền bạc không tự nhiên mà có, chúng ta phải lao động thì mới có tiền, và làm việc càng chăm chỉ thì càng tạo ra nhiều tiền.
Hãy để trẻ có cơ hội “lao động kiếm tiền” ngay trong gia đình bằng cách phân chia những việc trẻ phải làm mà không được trả công bởi đó là trách nhiệm của các thành viên trong gia đình và nhóm những việc trẻ sẽ được cha mẹ trả tiền.
Khuyến khích con làm việc chăm chỉ, thưởng thêm nếu con đã luôn làm tốt công việc, mở ra nhiều hơn các “cơ hội việc làm” để con kiếm tiền.
Quan trọng hơn cả, hãy dạy trẻ cách “nhìn xa, trông rộng”, lao động không đơn thuần chỉ vì một mục đích duy nhất “kiếm tiền” mà còn giúp con rèn luyện các kĩ năng, tăng kinh nghiệm cho bản thân, từ đó sẽ làm được nhiều việc hơn, làm tốt hơn và “cơ hội nghề nghiệp” cũng sẽ nhiều hơn.
Dạy trẻ sự khác biệt giữa “cần” và “muốn” 
Khi tôi ở độ tuổi teen, bố mẹ tôi cũng quán triệt tinh thần “muốn có tiền, thì phải lao động” với tôi. Ngày đó, tôi thường cảm thấy bực bội về việc này, nhưng giờ ngẫm lại mới thấy, việc đó thật sự có ích, nó giúp tôi tự chủ tài chính và cẩn trọng hơn trong việc chi tiêu.
Trước khi mua một món đồ mới hay đi ăn uống với bạn bè, tôi thường cân nhắc cẩn thận bởi tôi sẽ phải bỏ tiền “mồ hôi, công sức” của mình ra để chi trả. Ngoài ra nó cũng giúp tôi xác định những thứ tôi thật sự “cần” và những thứ tôi chỉ “muốn” nhất thời.
Tuy nhiên, cha mẹ cũng nên cân nhắc cẩn thận những việc để con tự chi trả và những việc cha mẹ trả giúp, đừng để con quá tập trung vào việc làm sao kiếm được tiền mà xao lãng việc học hoặc vô tư tham gia các hoạt động giải trí, chơi đùa với các bạn.
Viết bởi: Dạ  Thảo (lược dịch cuốn sách: Tiền không mọc trên cây). 
Ảnh: Nghĩa Phạm
Đến từ: Motthegioi
Posted on 16:10 / 0 nhận xét / Read More

“Nếu không bị phát giác, hình ảnh ném xác sẽ ám ảnh BS Tường suốt đời”

Theo thạc sĩ tâm lý Nguyễn Công Vinh, vẻ mặt bình thản của ông Tường (áo trắng) có thể là do đang bị sang chấn tâm lý rất mạnh. Ảnh: T.L
Sự việc bác sĩ ở Thẩm mỹ viện Cát Tường (Hà Nội) phi tang thi thể bệnh nhân xuống sông Hồng đang gây phẫn nỗ trong dư luận. Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Công Vinh, Ủy viên Ban chấp hành Hội tâm lý TP.HCM, đã có những chia sẻ về vấn đề này.

“Nếu không bị phát giác, hình ảnh ném xác sẽ ám ảnh BS Tường suốt đời”

PV: Như ông đã theo dõi vụ việc trên truyền thông đại chúng, bác sĩ Nguyễn Mạnh Tường được đánh giá là một người tốt, có tay nghề cao, có nhận thức. Như vậy, ở góc độ tâm lý, hành động đem thi thể bệnh nhân đi phi tang có phải là bộc phát trong tình huống bất ngờ hay là hành vi có chủ đích để bảo vệ danh dự, uy tín cho mình?

Thạc sĩ Nguyễn Công Vinh: Điều đầu tiên có thể nói, phi tang đây là hành vi có chủ đích, có ý thức. Việc khách hàng của ông tử vong là sự việc xảy ra quá bất ngờ nên ngay lúc đó rất dễ dẫn đến stress, bấn loạn.
Và ngay trong lúc đó, ông phải lựa chọn giữa việc chấp nhận sự thật và việc chối bỏ trách nhiệm. Vì ông là người có tay nghề, lại có tiếng, việc này (bệnh nhân chết) có ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp của ông. Và việc đã xảy ra theo hướng ông ấy đã không vượt qua chính mình, cũng như không chấp nhận việc mình làm chết người nên ông cố gắng để che dấu, bằng cách phi tang, mà không nghĩ đến hệ lụy nguy hiểm của hành vi phi tang này.
Điều thứ hai tôi muốn nói là, hành vi phi tang cụ thể này không đủ để đánh giá bác sĩ này về bản chất là người xấu, độc ác. Chỉ căn cứ vào một hành vi thì tôi không đủ dữ liệu để đánh giá, mà phải căn cứ vào nhiều hành vi, liên tục, phải tiếp xúc, tìm hiểu.
Giả sử, hành vi này không bị phát giác, tôi tin chắc rằng hình ảnh ném xác phi tang sẽ ám ảnh lương tâm ông suốt phần đời còn lại.

PV: Bệnh nhân bị biến chứng là điều thường xảy ra với một bác sĩ. Ở góc độ tâm lý, tại sao một bác sĩ lại không báo cáo với công an hay chính quyền mà lại phi tang?

Thạc sĩ Nguyễn Công Vinh: Bác sĩ này làm việc ở cơ sở tư nhân, chỉ có người trong thẩm mỹ viện biết những khách hàng đến đây. Nên ông ấy có thể yêu cầu nhân viên giữ kín.
Điều này khác với khi một bệnh nhân điều trị ở bệnh viện, nếu bị tử vong vì lý do chuyên môn, bác sĩ rất khó che dấu vì có rất nhiều giấy tờ liên quan ở các khoa phòng khác nhau.
Đứng ở góc độ cá nhân, tôi không nghĩ bác sĩ này không thương người. Nhưng vì khách hàng của ông ta đã chết ngoài ý muốn, vấn đề này lại ảnh hưởng bởi pháp luật, có thể làm tiêu tan sự nghiệp, sẽ phải đi tù, bồi thường… nên ông rất khó vượt qua được chính mình.

PV: Nhiều nhân viên biết nạn nhân đã tử vong và người bảo vệ lại trực tiếp giúp bác sĩ Tường đi phi tang xác chết. Đây là một vụ có đông người tham gia, yếu tố này có ảnh hưởng đến quyết định của bác sĩ Tường không?

Thạc sĩ Nguyễn Công Vinh: Ở trường hợp này có thể xem những nhân viên làm cùng đều là những người có liên quan. Và trong tình thế quá bấn loạn, từ vị bác sĩ đến nhân viên dễ có những hành động không kiểm soát được. Ví dụ khi vị bác sĩ yêu cầu nhân viên phi tang giấy tờ liên quan đến bệnh nhân họ cũng làm vì nghĩ rằng dù sao bệnh nhân cũng chết rồi mà họ thì có liên quan nên xóa bỏ hết đi để chạy trốn trách nhiệm.
Điều này khác với việc một nhóm cùng đồng tâm giết một người. Vì việc bệnh nhân này chết là sự cố không mong đợi.
Vấn đề của những người liên quan lúc ấy là có nhìn nhận trách nhiệm của mình không, hay muốn rũ bỏ đi để không ai biết. Ngay trong giây phút bấn loạn, thì người ta chọn  phi tang là một biện pháp để che đậy những sai lầm không cứu vãn được. Đây được xem là phản ứng tự vệ của con người để bảo vệ thanh danh, sự nghiệp của mình mà quên đi mọi thứ khác.

PV: Bác sĩ Tường đã bình tĩnh bảo nhân viên tạo hiện trường giả, bỏ hết giấy tờ, nhân viên sau đó vẫn đi làm bình thường.Thậm chí khi bị công an bắt, ông này vẫn bình tĩnh dẫn công an đến hiện trường, không tỏ thái độ sợ hãi.  Điều này phản ánh sự bất thường gì về tâm lý?

Thạc sĩ Nguyễn Công Vinh: Đây chắc chắn là dấu hiệu bất thường, tuy nhiên không phải là là tâm thần, thần kinh mà ông ta bị stress quá nặng. Tôi cho rằng tại thời điểm nạn nhân chết, cái chết làm ông ta stress nặng. Rồi khi ông quyết định hành vi tệ hại hơn là phi tang xác nạn nhân để trốn chạy trách nhận thì lúc này ông không còn là ông nữa, mà đã bị “đơ” cảm xúc.
Và vì quá stress, bị “đơ” nên cảm xúc nên khuôn mặt ông nhìn rất bình thản nhưng ông đang bị sang chấn tâm lý rất mạnh. Nên không thể nhìn vào hình chụp gương mặt ông để đánh giá ông là người vô nhân tính, man rợ.
Vì bản thân ông không phải là người chủ mưu giết bệnh nhân của mình mà tình huống xảy ra ngoài ý muốn, rồi ông không đủ tỉnh táo để biết mình đang làm một hành động sai để che lấp một việc sai khác.

PV: Câu hỏi chung và cuối, thưa ông khi phải gặp những biến cố bất ngờ, người trong cuộc nên cư xử như thế nào để không bị dư luận lên án, không bị stress nặng?

Thạc sĩ Nguyễn Công Vinh: Ai trong cuộc đời cũng sẽ đối mặt với những chuyện xảy ra bất ngờ. Và phải lựa chọn. Ví dụ như khi còn nhỏ, trẻ con ăn trộm tiền của bố mẹ nhưng khi được hỏi thì nói dối. Vì nếu nói ra sẽ bị phạt nặng. Đó là phản ứng tự vệ tự nhiên.
Điều quan trọng cho mỗi người là, trong thực tế nếu chúng ta lấy một điều sai để che đậy một cái sai thì sẽ phải tiếp tục lấy cái sai mới để che đậy.
Chẳng hạn trong sự việc này, nếu sự việc không bị phanh phui, một thời gian sau có một nhân viên biết chuyện có thể lấy sự việc này ra để uy hiếp ông Tường. Đến một lúc nào đó không chịu được sự uy hiếp nữa thì ông sẽ phải tìm đến xã hội đen hay dùng biện pháp nào đó để xử lý nhân viên này. Cứ như vậy, nhiều việc xấu nữa sẽ tiếp tục.
Do đó, khi có chuyện bất ngờ xảy ra, đừng cố che lấp bằng một cái sai mà cố gắng vượt qua được nỗi sợ hãi, lo lắng của bản thân và chấp nhận sự trừng phạt. Điều này sẽ giúp làm nhẹ lương tâm, sự áy náy trong suốt quãng đời còn lại.
Tôi tin rằng, nếu bác sĩ chủ động khai báo khi xảy ra cái chết của bệnh nhân, ông sẽ được thân nhân của người xấu số tha thứ phần nào.

PV: Cám ơn ông đã chia sẻ.

Viết bởi: Hà Lê
Đến từ: Motthegioi
Posted on 15:31 / 0 nhận xét / Read More

Những kẻ si tình tức ngực

Các bạn tôi không thích sến, họ yêu cầu Mann up phải nói cả về những vấn đề gai góc.

Vậy thì tôi đành kể một câu chuyện về những kẻ si tình tức ngực. Đám đó kẻ nào cũng si tình đến phát sợ. Cái cách họ yêu đẹp lắm, toàn những câu chuyện không thể dùng giấy mực để kể lại từ góc nhìn của một người thứ ba. Chỉ có những lúc ngồi cạnh họ, may mắn là một người đủ thân thiết để được nghe những bí mật, bạn mới thấy ngỡ ngàng. Họ giống như tồn tại song song ở hai thế giới. Một phần nghiệt ngã, một phần thơ. Phần nào càng rõ rệt thì phần kia càng mặn nồng. Ở thế giới của họ, họ yêu. Nằm ở rìa bên kia, là một cảm giác tức ngực.

Đau.

Những kẻ si tình tức ngực 1

Những kẻ si tình tức ngực, cải trang dưới bộ dạng của người bình thường, xuất hiện giữa chúng ta mà chẳng ai hay. Họ có thể trường kỳ vác một gương mặt lạnh, đôi khi khiến người khác cười rất nhiều, cũng có khi là một người chẳng mấy nổi bật. Tất cả đều đã từng uống một loại thuốc độc là tình yêu. Cơ thể họ mang một thứ kháng thể ngược đời, nó không đối chọi lại với những cảm xúc mãnh liệt mà chỉ làm chúng thêm nguy kịch. Biểu hiện là những con người khóc trong hạnh phúc, mỉm cười trước bình yên, rồ dại trong một phút yếu lòng và mỗi khi mất kiểm soát lại chạnh. Tất cả chúng ta đều đổ ra đường hàng ngày nhưng không ai hiểu, những thứ mắt người nhìn thấy có lẽ mới chỉ là 1/10 cuộc sống của thế giới con người. Những kẻ si tình, cứ như thế, dành những phần đẹp nhất trong cuộc sống của mình ở một khoảng riêng bí mật mà chỉ mình họ hiểu.

Những kẻ si tình tức ngực 2

Xã hội ngày càng vật chất, con người ngày càng lý trí. Bọn si tình, dần trở thành của hiếm, bởi vì ngày nay chẳng mấy ai yêu như họ cả. Thực ra là không phải ai cũng sâu sắc được đến như họ trong tình yêu. Thế nên, những kẻ si tình cứ mải miết đi tìm nhau. Mỗi sáng thức dậy lại mang một hy vọng, để rồi lại hết lần này đến lần khác, thất vọng. Hạnh phúc đến với họ một cách bất ngờ, nhẹ nhàng như thể nó đến từ phía sau, bất chợt đặt hai bàn tay lên vai, khiến bạn chợt ngoảnh đầu lại rồi bao cảm xúc vỡ òa ra từng chút một, từng chút một. Bởi thất vọng nhiều quá rồi nên nào có ai tin rằng mình vừa tìm được hạnh phúc một cách bất ngờ, bất chợt và bất thường đến như thế. Người ta nói chỉ những kẻ nỗ lực hết mình mới có cơ hội nhìn thấy phép màu. Đám điên tình, cũng đôi lần trong đời, òa khóc khi tình yêu tìm đến với mình như thế. Họ khóc như những kẻ bị bỏ rơi, bất chợt nhận ra tình yêu của đời mình đã động lòng mà quay trở lại.

Những kẻ si tình tức ngực 3

Bạn tôi, vẫn là những kẻ si tình tức ngực, cắt một phần ra khỏi cuộc sống, mạnh dạn từ bỏ mọi ràng buộc và mọi cảm giác an toàn của cuộc sống thật để mà yêu. Họ cũng chẳng nghiện yêu hay làm nô lệ cho cảm xúc của chính mình, chỉ đơn giản là họ đã từng được nếm trải cái thứ cảm xúc ma mị mà con người thêu dệt trên biết bao giấy mực và lịch sử điêu tàn. Thế rồi họ kén ăn mà từ chối tất cả những cảm xúc nhạt nhòa, những rung động không đủ nồng cháy. Họ trả lời được câu hỏi chúng ta sống để làm gì. Có những người chơi các trò chơi mạo hiểm vì cái thứ cảm xúc mạnh mà chúng mang lại. Những kẻ si tình, mang con tim chứ không phải mạng sống của mình ra để đặt cược. Nếu có một sai lầm, thứ họ phải trả giá là một sự nhói quặn của con tim.

Những kẻ si tình tức ngực 4

Thế gian có nhiều loại nước mắt. Trong tình, chỉ có hai loại là hạnh phúc và bi ai. Nước mắt bi ai thì lại có đủ tầng đủ vị. Cứ mỗi lần tức ngực, cơ thể của chúng ta lại sản sinh ra vài hàng nước mắt, như một tín hiệu sinh lý nói rằng chúng ta từng rất yêu. Mặn, nóng và thêm chút đắng nơi cuống họng. Nước mắt có đủ vị mà nhân sinh nếm trải trong một mối tình. Nếu không tin, hãy ôm một người vào lòng và hôn lên hàng lệ trên gương mặt rạng rỡ đang biến dạng vì đau của họ. Cho dù bạn không nhạy cảm, cũng đủ hiểu người đó yêu mình đến nhường nào. Tôi không nghĩ phụ nữ nhạy cảm và khóc nhiều hơn đàn ông. Đàn ông lắm lúc cũng trải qua những nỗi đau như thế, cũng có những lúc thấy mọi thứ nhòe đi trong bóng tối nhưng không để một thứ âm thanh nào lọt ra ngoài cổ họng co giật của họ cả. Họ thả tiếng thét đau đớn đấy vào một vùng tối câm lặng. Cứ thế, rồi đàn ông si tình dần dần câm.

Những kẻ si tình tức ngực 4

Đàn ông gặp nhau rất ít khi nói về chuyện tình cảm. Đó là bởi trong cuộc đời mỗi gã đều có một khoảng trống chỉ dành cho riêng một người đàn bà. Bọn đực mỗi khi tụ họp lại thì nói đủ thứ chuyện. Kinh tế, văn hóa, chính trị, chó mèo… Hút thuốc, chửi bới, uống rượu, cười khà khà cùng nhau… Nhưng tuyệt nhiên rất ít khi hoặc thậm chí chẳng bao giờ nói về tình. Thế giới của đàn ông khắc nghiệt, đòi hỏi họ lúc nào cũng phải gằn mình lên để mạnh mẽ. Chính vì thế mà loại đàn ông si tình cũng càng khó kiếm. Khó bởi họ trốn quá kĩ hoặc khó bởi sự si tình của đàn ông lúc nào cũng phải gánh bên trên rất nhiều trách nhiệm.

Những kẻ si tình tức ngực 4

Đàn ông được dạy là nên yêu đam mê của mình hơn tất cả mọi thứ trên đời. Tiền hay tình đều là những thứ đến rồi sẽ đi. Đến tuổi tác còn phản bội khát vọng của giống đực. Vì thế, cắt bỏ một phần trong cuộc sống tuyệt vời đấy để dành chỗ cho một người phụ nữ là điều hoang đường nhất trên đời. Ấy thế mà đàn ông vẫn làm. Việc đem cả tấm lòng ra để yêu ai đấy là điều ngu dốt nhất một thằng đàn ông có thể nghĩ đến. Nhưng mà ở một góc nhìn, đấy lại là điều dũng cảm nhất mà hầu như mọi con đực không dám làm. Có những kẻ si tình đi vào trong tiểu thuyết cũng bởi cái sự dũng cảm đấy. Văn chương không có chỗ cho những thứ ai cũng tỏ. Và đương nhiên, những thằng đàn ông hời hợt không có tư cách để si tình.

Tôi tự hỏi có bao nhiêu người phụ nữ đủ sâu sắc để hiểu đàn ông khi họ nói: “Tôi trao cho em cuộc sống của mình.”

Những kẻ si tình tức ngực 5

“Lãng mạn là một cảm xúc không an toàn” – trích lời của những kẻ sống bằng lý trí. Họ tự khóa bản thân lại trước khi kịp bị đau và vì thế, cũng chẳng có cơ hội để mà liều lĩnh si tình. Cũng phải, bởi vì cái cảm giác tức ngực, nhoi nhói ở giữa hai lá phổi đâu có dễ chịu đựng. Tệ hơn là khi chúng luôn xuất hiện sau hy vọng và hạnh phúc. Mỗi lúc đau, chúng ta quặn lòng mà ứa ra vài hàng lệ vì biết có một thứ tuyệt vời vừa mất đi.

Những kẻ si tình tức ngực, không biết đến bao giờ mới thôi làm liều. Rồi họ sẽ thêm chai sạn và thêm kinh nghiệm. Ít nhất, sự dũng cảm đấy đủ ngoan cường để chờ đợi cho đến lúc tìm thấy tình yêu.

Những kẻ si tình tức ngực 6

Có những kẻ ế đến ngoài 30. Bất chợt họ cười bằng tất cả sự rạng rỡ trong lòng làm đám cưới. Từ cái lúc tôi quen họ cho đến thời điểm một con đực biến mất khỏi bầy sói, tha về một tấm thiếp mời, là rất nhiều những câu chuyện cực dài.

Những kẻ si tình tức ngực 7
… có những mối tình si, phải kết thúc với những gã đàn ông gà trống nuôi con.
Viết bởi: Lu
Đến từ: Mannup
Posted on 10:42 / 0 nhận xét / Read More

Thanh niên cỏ, thanh niên hoi – Chuyện lao động chân tay

Bia cỏ là bia Tạ Hiện – Lương Ngọc Quyến, 5k một cốc, cũng gọi là bia, nhưng độ cồn thấp, uống mãi không say. Sim cỏ là sim 11 số, cũng gọi là có sóng, dùng hết tiền là vứt. Thanh niên cỏ, cũng gọi là thanh niên, động vào là bở.

Đặc điểm nhận dạng của thanh niên cỏ là nói nhiều, có tí cơ bắp, thậm chí có tí hổ báo, nhưng cứ hễ động việc là chuồn. Loại này thường thể hiện rõ khi lao động chân tay, ban đầu có vẻ trâu, làm khoảng 10 phút thì bắt đầu lẩn ra đứng thở và chỉ đạo. Thanh niên cỏ thường trốn tránh – đùn đẩy trách nhiệm cho người khác nhưng việc chém gió vẫn giữ phần mình, thỉnh thoảng còn lăng xăng bận rộn. Vậy nên khi nhìn từ bên ngoài trông có vẻ rất nhiệt tình và năng nổ.

Thịt lợn hoi là thịt lợn có mùi gây, rất khó ngửi, thịt lợn ốm. Thanh niên hoi là thanh niên búng – phát – gẫy, yếu và khá vô dụng.

Đặc điểm nhận dạng thanh niên hoi là loẻo khoẻo, trắng trẻo, hiền lành, chạy ba bước mặt tái mét. Loại này không giống loại bên trên vì yếu thật, cơ bản là không làm được gì liên quan đến vận động.

Thanh niên cỏ, thanh niên hoi – Chuyện lao động chân tay 1
Điển hình thanh niên hoi.
Bản thân thanh niên cỏ không yếu. Nhưng thanh niên cỏ lười và ít chịu động não. Hồi trước đi bê gỗ làm cửa hàng, con em tôi rủ được mấy cậu bạn đô con đẹp trai đến bê giúp. Mới đầu thấy lực lượng hùng hồn, tôi mừng, nghĩ bụng “mình nhàn rồi”. Lúc sau, mỗi cậu cầm được một nhúm gỗ đi tầm 2m chuyền tay nhau. Được khoảng ba lần như thế thì kéo rốc lên ban công ngắm phố xá. Tôi chán hẳn.

Sau khi mấy anh em tôi (tự nhận là ít cỏ và ít hoi) thanh toán xong đống của nợ, anh tôi bảo các cậu ấy xếp gỗ. Có hai cậu cầm gỗ ném vào góc tường bị ông anh quạt cho bắt xếp ngay ngắn. Hai cậu còn lại đang bận hút thuốc nên tự giác chừa mình ra, không tham gia ném gỗ. Câu chuyện còn khá nhiều tiểu tiết không nhớ để kể lại.

Từ ngày hôm sau, các cậu ấy không còn xuất hiện, chúng tôi cũng tự giác không gọi lên làm.

Thanh niên hoi thì tôi ít gặp hơn. Có lẽ giờ chất lượng cuộc sống đi lên, các cháu được chăm chút từ nhỏ, nên còi cọc bẩm sinh là hàng hiếm. Các cậu này, như đã nói bên trên về đặc điểm, khá dặt dẹo và không làm được gì ra hồn. Tuy nhiên thanh niên hoi dễ mến, vì hiền lành, bảo gì làm nấy, mỗi tội thể trạng không cho phép làm việc nặng. Nhiều thanh niên hoi khá nhiệt tình, khéo léo, thông minh, phù hợp với các công việc như may vá, đun nấu, viết vẽ.

Chúng tôi đã từng nói về việc hút thuốc, uống rượu, tập luyện. Nay tôi bàn về chuyện lao động chân tay. Cái này là phẩm chất từ thuở hồng hoang của đàn ông, xếp trên cả mấy thứ kia, và đang dần bị đào thải nơi đô thị. Nhiều bạn hỏi làm đàn ông phải như thế nào. Giờ tôi xin trả lời, làm đàn ông là phải biết lao động chân tay.

Thanh niên cỏ, thanh niên hoi – Chuyện lao động chân tay 2
Vẻ đẹp khi lao động, cùng với chiến đầu, là vẻ đẹp xa xưa nhất của đàn ông.
Và tất nhiên, như mọi bài viết phê phán, đầu tiên tôi sẽ đổ vấy trách nhiệm lên xã hội.

Ngày nay môn giáo dục thể chất (thực ra từ xưa đã thế) không được coi trọng. Học thể dục như đi dạo, số buổi ít, lại đối phó được, nên ai cũng đối phó. Hình như chúng ta cũng chưa bao giờ được các nhà giáo truyền cảm hứng về lao động chân tay.

Xã hội tân thời có quá nhiều dịch vụ, cho phép chúng ta lười nhác. Ngày xưa dân ta nghèo vãi, không có tiền thuê mướn nên cái gì cũng tự làm, đâm ra giỏi giang. Tôi nhớ hồi tôi còn chưa ra đời, ba mẹ đã tự tay xây lên cái nhà hai tầng 70m2, chỉ có hai người. Trải qua hai thiên niên kỷ, cái nhà vẫn nằm ì đấy chưa sụt mảng vữa nào. Ngày còn bé, trẻ con cũng được bố mẹ dạy cách tự sửa đồ đạc trong nhà, điện đóm, bàn ghế, xe cộ… Trẻ con ngày xưa cái gì cũng biết hí hoáy làm. Ngày nay cứ hỏng là chúng ta gọi thợ đến sửa.

Tôi đồng ý rằng việc chuyên môn hóa trong thế giới hiện đại là tốt, là tạo công ăn việc làm cho nhiều người hơn. Nhưng điều đó đồng thời làm giảm vai trò của người đàn ông trong gia đình và mất tính gắn kết của các thành viên. Ngày nay chúng ta không kiếm được nhiều tiền hơn vợ mình. Nếu như không biết nấu nướng, con ốm không biết chăm, giường chiếu kém cỏi, đồ đạc hỏng không biết sửa, thì đàn bà cưới chúng ta về để làm gì?

Thật ra không nghiêm trọng đến vậy. Nhưng hãy để vợ mình hãnh diện vì có một ông chồng đa năng tháo vát. Hãy để con mình có một người – bố – cái – gì – cũng – biết, giống như chúng ta vẫn thường ngưỡng mộ ông già mình.

Thanh niên cỏ, thanh niên hoi – Chuyện lao động chân tay 3
Muốn thành đàn ông chứ gì? Học cách sử dụng đống đồ này đi đã.
Giờ nói đến nguyên nhân chủ quan. Thanh niên giờ sống rất ảo. Ý tôi là việc ngồi máy tính quá nhiều. Môn thể thao mới đây gây nhiều sóng gió trong giới trẻ nhất, theo tôi biết, là Candy Crush Saga. Vụ U19 Việt Nam – Indo không tính vì đấy chỉ là xem thể thao mà thôi. Đám này là thanh niên hoi.

Cũng có nhiều cậu ý thức được việc luyện tập. Thể hình, bóng đá, đạp xe, võ vẽ. Kha khá trong đám này là thanh niên cỏ. Họ đến phòng tập để hoàn mỹ hóa cơ thể, rồi tự ngắm mình trong gương, tự yêu mình. Có thể họ rất khỏe, nhưng sức lực đó không được sử dụng để giúp đỡ mọi người.

Cái cảnh anh zai to như voi để người yêu xách đồ nhiều lắm. Hoặc là nếu đi dã ngoại, bạn có thể để ý kiểu gì cũng có vài nam thanh niên thủy chung không vác hành lý cho mọi người. Động chạm cụ thể hơn tí nữa, Thanh niên tình nguyện giờ cũng có vẻ bở, đi lao động công ích phất phơ, hơi mệt là nghỉ. Làm cho vui là chính, chụp ảnh đăng lên Facebook là chủ yếu.

Chuyện thanh niên, đại khái là thế. Các bạn không ngừng băn khoăn làm thế nào để trưởng thành hơn, để nam tính hơn, các bạn đi tìm những giá trị bên ngoài để đắp điệm cho cái thiếu sót đó. Nhưng những thứ cốt lõi để xây dựng nên một người đàn ông lại rất gần gũi, ngay ở chính cha anh mình, thì lại bị bỏ qua.

Họ trở thành đàn ông vì trí lực và thể lực của họ được dùng để giúp đỡ mọi người thay vì tô điểm cho bản thân. Đó là cách họ cống hiến cho gia đình, bạn bè và những người xung quanh. Nó không chỉ là câu chuyện về việc cần phải lao động, nó là câu chuyện về sự hào phóng và nhiệt tình mà mỗi người đàn ông cần có. Lười lao động, lúc nào cũng là một điều đáng xấu hổ.
 
Viết bởi: Lọ mọ
Đến từ: Mannup
Posted on 10:03 / 0 nhận xét / Read More

Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013

"Này, các anh kiểm tra nguồn thông tin của báo chưa?"

"Này, các anh kiểm tra nguồn thông tin của báo chưa?"  
Loạt bài nằm trong chương "Quản lý khủng hoảng truyền thông" của cuốn sách "Tự sự của một người làm PR" (sắp xuất bản) thể hiện quan điểm của tác giả Nguyễn Thanh Sơn được đăng trên trang "Góc Nhìn Tằng Phát". Tiêu đề mới do Infonet đặt lại. Quý đôc giả có thể theo dõi bản gốc tại đây.
Là một người cực kỳ có kinh nghiệm và công bằng, ông nói “ừ, có vẻ rất bài bản và kỹ lưỡng đấy. Nhưng này, các anh đã kiểm tra nguồn thông tin của báo chưa?”

Không phải chỉ có nhân viên của bạn mới tìm cách che đậy thông tin trung thực về nguyên nhân gây ra khủng khoảng truyền thông, nhiều khi bạn không có được thông tin trung thực về khủng hoảng truyền thông chỉ vì bạn không có thói quen nghi ngờ thông tin bạn được cung cấp.

Năm 2004, trước khi xảy ra cuộc khủng hoảng truyền thông lớn, công ty M. đã vướng vào một cuộc khủng hoảng truyền thông khác, nhưng mức độ cũng nghiêm trọng không kém. Khi đó, báo L.D, một tờ báo lớn ở Hà Nội đăng tải một bài viết lớn “theo yêu cầu của bạn đọc” để “cảnh báo về chất lượng tệ hại của sản phẩm E”.

Bài báo trích lời của một người tiêu dùng, anh X. ngụ tại địa chỉ Y. than phiền về việc khi mua sản phẩm E. (một sản phẩm sữa công thức dùng cho trẻ em) anh thấy chất lượng không đảm bảo.

Phóng viên cũng tiến hành phỏng vấn chủ một cửa hàng bán lẻ khá nổi tiếng ở chợ Hôm, người cho phóng viên biết “tất cả các khách hàng hiện nay đều tẩy chay sản phẩm E. và chuyển sang các sản phẩm khác”. Bài báo kết thúc bằng nhận định của một chuyên gia dinh dưỡng cho rằng sản phẩm E. có vấn đề nghiêm trọng về mặt chất lượng.

Sau khi nhanh chóng xây dựng chiến lược và kế hoạch xử lý cuộc khủng hoảng này, chúng tôi vào trình bày với giám đốc công ty M. Là một người cực kỳ có kinh nghiệm và công bằng (như ông thể hiện rõ khi lãnh đạo chúng tôi trong việc quản lý khủng hoảng truyền thông lớn sau này), ông nói “ừ, có vẻ rất bài bản và kỹ lưỡng đấy. Nhưng này, các anh đã kiểm tra nguồn thông tin của báo chưa?”.

Chúng tôi tái mặt khi nghe câu hỏi đấy! Quả vậy, chúng tôi xây dựng chiến lược và kế hoạch quản lý khủng hoảng hoàn toàn trên cơ sở tin tưởng rằng những điều bài báo nói là sự thực, chưa ai nghĩ trong đầu là cần phải đi kiểm tra những thông tin đó. “Đi kiểm tra thông tin đi các bạn”- giám đốc công ty M. cười- “Tôi chưa thể ra quyết định gì nếu như chúng ta chưa có đủ thông tin trung thực về vấn đề này”.

Và diễn biến của sự việc đã vượt xa trí tưởng tượng của chúng tôi. Khi nhân viên của tôi tới địa chỉ Y. ông tổ trưởng dân phố nói một cách lãnh đạm “không có ai tên là X. ở địa chỉ này cả”. “Bác có chắc không?”- nhân viên của tôi gặng hỏi. “Tôi đã ở đây 40 năm” - ông tổ trưởng dân phố phát cáu - “Tôi biết từng đứa bé ở khu phố này, và tôi nói với cậu không có ai tên là X ở địa chỉ này cả”. “Bác có thể viết cho cháu mấy chữ chứng nhận điều đó không?”. “Tôi sợ gì mà không viết cho cậu”.

Sự việc cũng tương tự khi chúng tôi tiếp cận với cửa hàng bán lẻ được nhắc tới trong bài báo. “Tôi đang đi làm đơn kiện báo L.D đây” - bà chủ cửa hàng phẫn nộ - “Tôi chưa bao giờ nói điều gì như vậy. Hôm trước có một cô ra đây hỏi tôi hàng nào bán chạy hàng nào không. Tôi có trả lời về bán buôn, tôi không nói gì về chất lượng sản phẩm. Chưa có ai kêu ca về chất lượng của sản phẩm E.”. “Vậy bác có thể nhắc lại điều đó vào máy ghi âm của chúng cháu không?”

Kết quả cũng tương tự như vậy khi chúng tôi liên lạc với chuyên gia dinh dưỡng, người khẳng định ông không có bất cứ một phát biểu gì về chất lượng của sản phẩm E., rằng ông hết sức phẫn nộ khi người ta bịa đặt ra lời trích dẫn của ông.

Sau khi tổng hợp lại toàn bộ thông tin, chiến lược xử lý khủng hoảng truyền thông của chúng tôi từ ứng phó với thông tin bất lợi về sản phẩm chuyển sang ứng phó với một bài viết bịa đặt, vu khống cho chất lượng sản phẩm. Và toàn bộ chương trình kế hoạch đã phải vội vã thay đổi cho phù hợp.

Viết bởi: Tằng Phát (Nguyễn Thanh Sơn) - Tổng giám đốc T&A Ogilvy

Đến từ: Sage.edu.vn
Posted on 08:30 / 0 nhận xét / Read More

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Muốn là đàn ông thì hãy vào bếp


Nghe cái tuyên ngôn này chắc hẳn khối anh giai quen cơm bưng nước rót tận miệng, quen được hưởng sự phục vụ từ người khác sẽ nhảy ngược lên, dựng hết tất cả lông các nơi lên như một con mèo mới đẻ bảo vệ đàn con hay là cái tư tưởng cổ hủ phong kiến ăn sâu bám rễ trong đầu không biết bao nhiêu người tự coi mình là đàn ông. Cánh “đàn ông” ơi, tôi có thể khẳng định rằng nấu ăn không phải là thiên chức của phụ nữ, mà thực ra chính là thiên chức của đàn ông chúng ta đấy.

Muốn là đàn ông thì hãy vào bếp 1

Ăn là một trong những nhu cầu cơ bản của con người, là một trong những điều quan trọng nhất khi người ta bàn đến một cơ thể khỏe mạnh. Bởi vậy, nấu ăn chính là kỹ năng cơ bản cần có đối với bất kỳ ai muốn bước vào một cuộc sống “tự lập” khỏe mạnh. Mà tự cổ chí kim không biết bao nhiêu anh giai từ mới mọc lông nách đến già đầu muốn chứng tỏ mình là đàn ông thông qua hai cái tiếng “tự lập” đanh thép đó, ấy vậy mà lại không biết nấu ăn, thật là đáng xấu hổ làm sao?

Nói đến đây sẽ có một số thành phần thuộc loại lắm tiền hoặc lên mạng và khoe mình lắm tiền phản bác rằng: “Tôi có tiền, tôi đi ăn hàng, thế cũng là tự lập”. Ờ thì cứ cho là như thế đi, nhưng các vị có chắc là lúc nào túi tiền mình cũng rủng rỉnh để phục vụ cho dạ dày của các vị, hoặc giả như với tình hình vệ sinh thực phẩm hiện nay sẽ có ngày các vị không chỉ bị Tào Tháo mà cả Lưu Bị, Tôn Quyền đuổi hay không? Đừng có biện hộ cho cái sự lười biếng phụ thuộc của mình, khi các cụ cũng đã dạy “muốn ăn thì lăn vào bếp”.

Thế nên, nếu tự nhận mình là đàn ông hoặc muốn trở thành một người đàn ông: Hãy vào bếp!

Muốn là đàn ông thì hãy vào bếp 2

Cái công việc nấu ăn không chỉ đơn giản ở việc úp gói mỳ, luộc quả trứng, cắm nồi cơm điện, như thế không gọi là nấu ăn. Đọc đến đây mà không tự ái và đồng tình với tác giả thì có lẽ các bạn thực sự là những người quan tâm đến công việc nấu ăn “như một thằng đàn ông”. Thế nên thay vì tiếp tục chửi bới cạnh khóe thì tôi sẽ ngồi bàn luận chia sẻ với các bạn về cái công cuộc vào bếp vĩ đại mà loài người đã khám phá ra từ hơn 1 triệu năm trước, khi thậm chí còn chưa hẳn là người mà đàn ông chúng ta chính là những người đầu tiên xắn tay vào làm.

Làm gì thì cũng nên làm cho đến nơi đến chốn, làm cho tử tế, cầu thị. Đó là câu đầu tiên khi bố tôi dạy tôi bên chảo thịt rán khi lần đầu ông bắt tôi vào bếp. Đúng vậy, đàn ông khi làm gì nên làm đến nơi đến chốn, đặc biệt là nấu ăn, và ngược lại, nấu ăn cũng chính là công việc rèn luyện cho bạn rất nhiều phẩm chất của một “quý ông”, mọi thời đại chứ chả cứ gì thời hiện tại.

Muốn là đàn ông thì hãy vào bếp 3

Nấu ăn cần sự cẩn thận, tỉ mỉ đến chừng chi tiết. Mọi khâu của công việc này đều đòi hỏi người làm bếp phải biết mình đang làm gì. Chọn nguyên liệu như thế nào cho tươi, cho ngon, cho đủ lượng, không thừa không thiếu. Chế biến nguyên liệu như thế nào để không mất vị. Thời gian nấu bao nhiêu lâu thì vừa. Lửa khi nào cần to cần nhỏ. Gia vị nêm nếm bao nhiêu thì đủ. Rất nhiều thứ tổng hợp khiến cho việc nấu ăn trở nên vừa phức tạp nhưng cũng không kém phần thú vị. Nấu ăn nhiều và thường xuyên sẽ rèn luyện kỹ năng tính toán, xử lý của bạn, những thứ không thể thiếu trong xã hội có vận tốc nhanh như ngựa hiện nay.

Muốn là đàn ông thì hãy vào bếp 4

Nấu ăn cần sự tinh tế, cần con mắt thẩm mỹ và khả năng làm chủ. Ăn không chỉ là đút vào miệng, ăn còn là nhìn, nghe, ngửi, cảm nhận. Tôi rất thích bày biện, hay còn gọi là “plating” sao cho vừa, ngon mắt, thích bật một bản nhạc phù hợp với bữa ăn cho dù là một mình hay tiếp khách và đặc biệt là thích phục vụ món ăn khi còn mùi thơm, có thể là nồng đậm hay thoang thoảng nhẹ nhàng. Một bàn ăn sạch sẽ tinh tươm, bát đũa bóng loáng sẽ khiến việc thưởng thức món ăn trở nên thi vị hơn rất nhiều. Nó khiến cho ta có cảm giác được làm chủ không gian của chính mình, hoặc là khi ta chia sẻ không gian với một người khác. Tất cả những thứ bạn biết, bạn học được về nghệ thuật, hãy đem vào bếp, bạn sẽ được trực tiếp trải nghiệm với chúng, và tôi tin rắng đó là những trải nghiệm rất thú vị.

Nấu ăn là sẻ chia, quan tâm, là thể hiện sự chân thành. Tôi kịch liệt phản đối những vị cho mình là đàn ông mà lúc nào cũng chỉ biết ngồi vểnh râu đọc báo chơi game chờ mẹ, chờ vợ phục vụ bữa cơm. Đó là sự vô tâm không thể có ở một con người có tình thương với những người xung quanh mình. Ta nấu cho mình bởi ta hiểu bản thân mình nhất, nhưng ta nấu cho người khác thì lại đòi hỏi phải hiểu người khác như thế nào. Sự quan tâm về ăn uống là sự quan tâm rất thực tiễn, bởi đơn giản như trên đã nói, ăn liên quan trực tiếp đến sức khỏe. Khi là người đứng bếp trong nhà, bạn sẽ phải biết người nào ăn được cái gì, dị ứng cái gì, chế độ ăn uống ra sao để có thể có một menu phù hợp nhất. Khi nấu để người trong gia đình ăn ngon, đó là cái tâm mà một con người trưởng thành về nhân cách cần có.

Tôi chưa có vợ, nhưng nếu giả sử may mắn mà có vợ thì nhất quyết tôi sẽ không để nàng phải đứng bếp một mình. Tôi vẫn hay tưởng tượng đến cảnh đi làm về thấy vợ lụi cụi trong bếp là sẽ xắn tay áo, đứng phía sau, ôm eo nàng, thì thầm vào vai nàng: “Để trẫm” rồi ngắm nhìn dáng vợ thướt tha đi chuẩn bị bàn ăn từ phía sau với tâm niệm hôm nay quyết tâm làm món ngon để nàng thưởng thức, và đầy đủ năng lượng cho cuộc “chinh chiến” sẽ diễn ra trong vài giờ tới. That will be fucking awesome!

Viết bởi: BỐ THÍCH
Ảnh: Thuổng
Đến từ: Mannup
Posted on 21:57 / 0 nhận xét / Read More

Cơn bão

Cắt kéo đọc một bài thơ không biết là ai làm từ blog của bạn hdiep2888, cảm thấy mình chưa làm được gì cho cha,me, cho quê hương..cảm thấy ray rứt lắm..:(

Bài thơ có tên là "Cơn bão"

Cơn bão

Khi cơn bão lồng lên trên quê hương
Con đang ngủ ngon lành trong chăn ấm.
Khi lũ về ngập tràn bao thôn xóm
Con đang rót rượu nồng mời bạn, mời em.
Khi cha già đang chống bão oằn lưng
Con tựa ghế mềm say sưa lướt “nét”.
Khi bao bàn chân gầy ngược xuôi trong giá rét
Ở nơi này vũ hội vẫn thâu đêm.
Khi mẹ già dầm mình trong nước bạc vớt khoai lang
Con ở đây cơm chiều qua sáng nay không ăn lại.
Mẹ ơi, sau những ngày quê hương đau quằn qoại
Ở trong con cơn bão mới bắt đầu!
Viết bởi: Ẩn  danh
Đến từ: hdiep2888
Posted on 09:29 / 0 nhận xét / Read More
 
Copyright © 2013. Cắt Kéo' blOg . All Rights Reserved
Trang chủ | Company Info | Contact Us | Privacy policy | Term of use | Ứng dụng | Site map
Chỉnh sửa bởi Copyrighter . Sưu tầm và chia sẻ bởi Cắt Kéo' blOg . Chúng tôi không chịu trách nhiệm về những thông tin được đăng tải